LR - Vừa qua, ngày 13/6/2014, Thánh lễ mừng kính Thánh An-tôn đã
được tổ chức long trọng tại Giáo xứ Làng Rào. Mặc dù thời tiết không mấy thuận lợi, do bời trời mưa kéo dài suốt 3 ngày 11,12,13/6. thế nhưng mọi công tác chuẩn bị đều được cha quản xứ Giuse Phạm Hòa chỉ đạo một cách sát sao.
THÁNH LỄ VỌNG TỐI 12/6/2014
Theo chương trình dự tính ban đầu, đoàn con giáo xứ sẽ cung nghinh tượng thánh quan thầy Anton vòng quang giáo xứ, sau đó là chương trình diễn nguyện Mừng Thánh Quân Thầy". Tuy nhiên do thời tiết không thuận lợi, trời vẫn đổ mưa, cha quan xứ Giuse đã dâng thánh lễ vọng mừng thánh quan thầy vào tối trước ngày đại lễ.
Chia sẻ trong thánh lễ vọng, cha quản xứ Giuse đã kể câu chuyện "Thiên Chúa Quan Phòng" để mờ gọi cộng đoàn nhận ra sự quan phòng của Thiên Chúa qua lời bầu cửa của Thánh Anton.
"Có hai người bộ hành đi lên đường đi đến một phương
xa. Họ dùng một con lừa để chuyên chở hành lý. Ðể cho con lừa có bạn, họ mang
theo một chú gà cồ. Và đêm đến họ đốt đuốc để soi đường.
Một người bộ hành là một tín hữu rất đạo đức. Trên miệng ông lúc nào cũng có câu nói: "Thiên Chúa là Ðấng tốt lành trong tất cả mọi sự". Người bạn đồng hành của ông thì lại là một người rất cứng lòng tin. Ông rất bực mình mỗi khi ông nghe người bạn ông thốt lên những lời ca tụng lòng thiện hảo của Thiên Chúa. Lên đường chừng vài phút đồng hồ, ông đã cảnh cáo người bạn có lòng tin như sau: "Rồi đây anh sẽ thấy anh tin Chúa đến độ nào".
Trước khi mặt trời lặn, họ đến một ngôi làng nhỏ. Họ tìm một nơi để qua đêm. Họ gõ cửa khắp nơi, nhưng không có ai đón tiếp họ. Cuối cùng họ đành phải ra khỏi làng và tìm đến bìa rừng để qua đêm. Trong cảnh màn trời chiếu đất, người bạn cứng lòng tin mới thốt lên: "Nào, Chúa của anh có tốt không?". Người bạn đồng hành luôn tin tưởng ở Chúa quan phòng bình tĩnh đáp lại: "Ðây là chỗ tốt nhất Chúa dành cho chúng ta ngủ qua đêm này". Ðêm đó, họ nằm ngủ dưới một gốc cây lớn nằm sát bìa rừng. Họ cột chú lừa vào một gốc cây gần đó. Họ chưa kịp đốt lên ngọn đuốc thì một tiếng mạnh từ xa vang lại. Thì ra, chỉ trong chớp nhoáng, một chú sư tử đã đến cắn xé con lừa và mang đi. Vừa thương tiếc cho chú lừa, vừa lo sợ cho thân phận của mình, hai người bộ hành chỉ còn biết leo lên cây để tránh tai họa.
Vừa tức giận, vừa mỉa mai, người bạn cứng lòng tin mới thốt lên: "Nào, Chúa của anh còn tốt nữa không?". Người tín hữu ngoan đạo dõng dạc tuyên bố: "Nếu con sư tử không bắt gặp con lừa trước, thì chắc chắn nó đã bổ nhào trên chúng ta rồi. Chúa là Ðấng tốt lành".
Một vài phút sau, con gà cồ bỗng kêu la thất thanh. Hai người bộ hành mới trèo cao hơn. Họ nhận ra con gà cồ đang nằm trong nanh vuốt của một chú mèo rừng. Người bạn cứng lòng tin chưa kịp thốt ra một lời cay đắng nào, thì người tín hữu ngoan đạo đã chúc tụng như sau: "Tiếng kêu thất thanh của con gà cồ lại một lần nữa giúp chúng ta thoát nguy hiểm. Cám ơn Chúa là Ðấng tốt lành".
Họa vô đơn chí. Chỉ vài phút sau đó, một cơn gió mạnh ùa đến, ngọn đuốc bỗng tắt ngụm đưa hai người vào trong cảnh tối tăm ghê rợn. Lần này con người cứng lòng tin lại lên tiếng mỉa mai như sau: "Xem chừng như Chúa của anh làm việc phụ trội trong đêm nay". Lần này, người tín hữu ngoan đạo chỉ biết giữ thing lặng.
Sáng hôm sau, hai người mon men trở lại làng để mua thức ăn. Họ mới hay biết rằng đêm hôm đó một băng cướp đã vào làng và họ đã vơ vét tất cả tài sản của dân làng. Nhìn cảnh tượng hoang tàn của ngôi làng và nhìn lại sự toàn vẹn của mình, người tín hữu ngoan đạo mới đắc thắng giải thích cho người bạn như sau: "Anh đã chứng kiến từ đầu đến cuối. Giá như đêm hôm qua, chúng ta thuê được một chỗ trọ trong làng, thì có lẽ chúng ta cũng không thoát khỏi tay của bọn cướp. Nếu cơn gió lớn không làm tắt ngọn đuốc của chúng ta, thì hẳn bọn chúng đã nhìn thấy chúng ta. Bạn thấy chưa, trong tất cả mọi sự, Thiên Chúa là Ðấng thiện hảo".
Một người bộ hành là một tín hữu rất đạo đức. Trên miệng ông lúc nào cũng có câu nói: "Thiên Chúa là Ðấng tốt lành trong tất cả mọi sự". Người bạn đồng hành của ông thì lại là một người rất cứng lòng tin. Ông rất bực mình mỗi khi ông nghe người bạn ông thốt lên những lời ca tụng lòng thiện hảo của Thiên Chúa. Lên đường chừng vài phút đồng hồ, ông đã cảnh cáo người bạn có lòng tin như sau: "Rồi đây anh sẽ thấy anh tin Chúa đến độ nào".
Trước khi mặt trời lặn, họ đến một ngôi làng nhỏ. Họ tìm một nơi để qua đêm. Họ gõ cửa khắp nơi, nhưng không có ai đón tiếp họ. Cuối cùng họ đành phải ra khỏi làng và tìm đến bìa rừng để qua đêm. Trong cảnh màn trời chiếu đất, người bạn cứng lòng tin mới thốt lên: "Nào, Chúa của anh có tốt không?". Người bạn đồng hành luôn tin tưởng ở Chúa quan phòng bình tĩnh đáp lại: "Ðây là chỗ tốt nhất Chúa dành cho chúng ta ngủ qua đêm này". Ðêm đó, họ nằm ngủ dưới một gốc cây lớn nằm sát bìa rừng. Họ cột chú lừa vào một gốc cây gần đó. Họ chưa kịp đốt lên ngọn đuốc thì một tiếng mạnh từ xa vang lại. Thì ra, chỉ trong chớp nhoáng, một chú sư tử đã đến cắn xé con lừa và mang đi. Vừa thương tiếc cho chú lừa, vừa lo sợ cho thân phận của mình, hai người bộ hành chỉ còn biết leo lên cây để tránh tai họa.
Vừa tức giận, vừa mỉa mai, người bạn cứng lòng tin mới thốt lên: "Nào, Chúa của anh còn tốt nữa không?". Người tín hữu ngoan đạo dõng dạc tuyên bố: "Nếu con sư tử không bắt gặp con lừa trước, thì chắc chắn nó đã bổ nhào trên chúng ta rồi. Chúa là Ðấng tốt lành".
Một vài phút sau, con gà cồ bỗng kêu la thất thanh. Hai người bộ hành mới trèo cao hơn. Họ nhận ra con gà cồ đang nằm trong nanh vuốt của một chú mèo rừng. Người bạn cứng lòng tin chưa kịp thốt ra một lời cay đắng nào, thì người tín hữu ngoan đạo đã chúc tụng như sau: "Tiếng kêu thất thanh của con gà cồ lại một lần nữa giúp chúng ta thoát nguy hiểm. Cám ơn Chúa là Ðấng tốt lành".
Họa vô đơn chí. Chỉ vài phút sau đó, một cơn gió mạnh ùa đến, ngọn đuốc bỗng tắt ngụm đưa hai người vào trong cảnh tối tăm ghê rợn. Lần này con người cứng lòng tin lại lên tiếng mỉa mai như sau: "Xem chừng như Chúa của anh làm việc phụ trội trong đêm nay". Lần này, người tín hữu ngoan đạo chỉ biết giữ thing lặng.
Sáng hôm sau, hai người mon men trở lại làng để mua thức ăn. Họ mới hay biết rằng đêm hôm đó một băng cướp đã vào làng và họ đã vơ vét tất cả tài sản của dân làng. Nhìn cảnh tượng hoang tàn của ngôi làng và nhìn lại sự toàn vẹn của mình, người tín hữu ngoan đạo mới đắc thắng giải thích cho người bạn như sau: "Anh đã chứng kiến từ đầu đến cuối. Giá như đêm hôm qua, chúng ta thuê được một chỗ trọ trong làng, thì có lẽ chúng ta cũng không thoát khỏi tay của bọn cướp. Nếu cơn gió lớn không làm tắt ngọn đuốc của chúng ta, thì hẳn bọn chúng đã nhìn thấy chúng ta. Bạn thấy chưa, trong tất cả mọi sự, Thiên Chúa là Ðấng thiện hảo".
Ngài Kết luận: "Tin ở Thiên Chúa quan phòng không có nghĩa là bảo rằng tất cả mọi tai họa rủi ro xảy đến trong cuộc sống đều do Chúa gửi đến, nhưng có nghĩa là, khi đứng trước một bất hạnh mà mình không thể tránh khỏi, chúng ta phải tin rằng Thiên Chúa thiện hảo và quyền năng đến độ có thể biến sự bất hạnh ấy thành khởi điểm của một hồng ân cao cả hơn.
Cũng như hôm nay, việc chúng ta không thể rược kiệu cung nghinh thánh Quan thầy, hay việc chúng ta không thể tổ chức Đêm diễn nguyện, phải chăng đó cũng là ý Chúa Quan Phòng.
THÁNH LỄ TRỌNG MỪNG THÁNH QUAN THẦY SÁNG 13/6/2014
Mặc dù thời tiết không mấy thuận lợi, đường sá đi lại khó khăn, nhưng bà con giáo dân và khách hành hường ở các xứ lân cận như Quy hậu, Hậu Thành, Tân Diên...đã đổ về Thánh Đường Antôn Giáo xứ Làng Rào để hiệp dâng thánh lễ và xin ơn.
Ngược lại với số lượng khách "giáo dân" ít hơn so với những năm trước, cộng đoàn giáo xứ lại vui mừng hân hoan chứng kiến phép lạ của thánh Antôn trong ngày đại lễ, khi được đón tiếp quý Cha về đông đủ hơn mọi năm. Đặc biệt là sự hiện diện tôn quý cả ba cha tiền nhiệm trong cùng một thánh lễ: Cha tiền nhiệm số 1: Antôn Nguyên Thanh Đương - nay quản xứ Lâm Xuyên, cha tiền nhiệm số 2: Paul Nguyễn Đức Vĩnh - nay quản xứ Trung Nghĩa và cha tiền nhiệm số 3: An tôn Phạm Thế Hưng - nay quản xứ Lạc Sơn (cách gọi của cha Anton Phạm Thế Hưng trong lời phát biểu cuối lễ). ngoài ra còn có sự hiện diện của cha quản xứ Quy Hậu, cha quản xứ Tân Diên, cha quản xứ Hậu Thành, cùng quý thầy, quý Sơ và đông đảo quý khách.
Đúng 7 giờ 45, thánh lễ bắt đầu do cha tiền nhiệm số 1 Antôn Nguyễn Thanh Đường chủ
sự.
Chia sẻ trong thánh lễ, cha tiền nhiệm số 2 Paul Nguyên Đức Vĩnh đã nhắc lại cuộc đời và gương sáng của Thánh Antôn:
Ban đầu Ngài có ý định trở thành kinh sỹ, tuy nhiên Chúa quan phòng chọn Ngài theo một lý tưởng khác khi Ngài nghe tin các Cha sang Ma-rốc truyền giáo bị bắt bớ và sát hại. Từ đó Ngài ngỏ ý xin Bề trên đi truyền giáo và được chấp nhận, năm 1221 Ngài được mặc áo dòng Anh em Hèn mọn và đổi tên thành Antôn.
Ban đầu Thánh Antôn được sai đi truyền giáo tại Châu Phi, tuy nhiên Chúa lại muốn Ngài truyền giáo tại Italia khi tàu của Ngài bị bão đánh dạt vào đảo Si-xin. Tại đây trong tình thần vâng phục và yêu mếm Ngài vui vẻ tận tụy với công tác rửa bát, quét nhà. Nhưng Thiên Chúa muốn cho ngọn đèn của Người rực sáng để soi chiếu cho mọi người khi ở đây trọng một bữa ăn có sự hiện diện của các Cha Đa-Minh Ngài đã giảng một bài diễn văn hùng hồn, chứa đựng những tư tưởng cao siêu chan chứa sức sống với kiểu diễn đạt sáng sủa, hoa mỹ khi Ngài trích dẫn trong sách Kinh Thánh và Giáo phụ.
Sau đó, Ngài được Bề trên sai đi giảng tại nhiều nơi trên khắp nước Italia. Nhờ đời sống thánh thiện tuyệt vời cùng tài hùng biện sẵn có nên bất cứ Ngài giảng nơi đâu cũng quy tụ được một số thính giả đông đảo và đã có rất đông tội nhân quay trở lại về bên Chúa.
Để cũng cố thêm lòng tin cho các tín hữu, Thiên Chúa đã ban cho Ngài quyền làm phép lạ. Sau đây là một số phép lạ trong vô số phép lạ mà thời danh Ngài đã làm.
Ngày kia, có một kẻ lạc giáo thách đố Cha Antôn khi nói: Nếu con Ngựa của ông thờ lạy Mình Thánh Chúa thì ông mới tin. Ông về bắt con ngựa nhìn đói 2 ngày, tuy nhiên khi Thánh Antôn giơ cao Thánh Thể con ngựa đã quỳ lạy Thánh Thể thay vì ăn cỏ bên cạnh mặc dù rất đói.
Một phép lạ khác khi Thánh Antôn giảng đạo thì những kẻ lạc giáo tỏ thái độ chống đối. Trước thái độ vậy nên Ngài ra bờ biển giảng cho cá nghe. Và khi Thánh Antôn vừa cất lời giảng thì lạ thay tất cả loài cá liền nhô lên mặt nước và há hốc miệng để nghe Lời Chúa.
Với sự Thánh Thiện, lòng nhiệt huyết rao giảng Tin Mừng và đặc biệt là sự yêu mếm Thánh Thể cách riêng nên nhiều lần Ngài được Cháu Giêsu Hài Đồng hiện ra trên tay Ngài để âu yếm và an ủi Ngài.
Vì quá chăm lo công việc của Chúa mà quên ăn, bỏ ngủ nên sức khỏe của Ngài ngày càng hao mòn và Ngài đã được Chúa gọi về hưởng vinh phúc vào ngày 13 tháng 06 năm 1231 tại Pa-đô-va nước Italia.
Cuối bài giảng, Cha Paul đã khuyên cộng đoàn dân Chúa noi gương Thánh quan thầy bằng cách yêu thương tha nhân qua việc thực thi Đức bác ái với người người nghèo. Song song với đó là luôn luôn vâng nghe và thực hành Lời của Chúa, đồng thời luôn yêu mếm và tôn thờ Đức Mẹ Maria với chuỗi Mân Côi để Mẹ cầu thay nguyện giúp cho chúng ta. Cũng như Thánh An tôn đã nỗi tiếng nhờ tài giảng thuyết và làm phép lạ, Ngài cũng hi vọng, Giáo xứ Làng Rào sẽ nổi tiếng nhờ đời sống bác ái và yêu thương.
Anton Mến



.jpg)
Không có nhận xét nào: